Thơ

Cho người tình lỡ

“Ta giờ đây như rừng Thu
Nắng liệm với chiếc lá vàng cuối mùa”*

TA dệt nỗi sầu theo lá thu
GIỜ vương giọt nhớ lúc chiều tàn
ĐÂY mùa thu tới, khúc tình ru
NHƯ gửi mùa sang đẫm sương mù
RỪNG thu phong nhuộm vàng lá gọi
THU vẫy chào phai sắc người soi

NẮNG chiều in bóng thu man mác
LIỆM cả sầu riêng tận cõi tình
VỚI tay níu giữ hồn chưa tịnh
CHIẾC bóng chập chờn nẻo vô minh
LÁ rơi theo ngọn gió vô tình
VÀNG phai mấy độ mùa trông ngóng
CUỐI chặng đường tìm vết người mong
MÙA qua mắt thoáng cũng hư không!

✍️ HÀN TUẤN

Ghi chú:

Hàn Tuấn cảm tác từ bản nhạc “Cho Người Tình Lỡ” của Cố Nhạc Sĩ Hoàng Nguyên.

*Khóc mà chi, yêu thương qua rồi
Than mà chi, có ngăn được xót xa
Tiếc mà chi, những phút bên người
Thương mà chi, nhắc chi chuyện đã qua

Anh giờ đây như là chim
Rã rời cánh biết bay phương trời nào
Em giờ đây như cành hoa
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào.

(Đ.K)

Mình nào ngờ, tình rơi như lá rơi.
Người tình đầy, vòng tay ôm quá lơi.
Để giờ này một người khóc đêm thâu,
Một người nén cơn đau nghe mưa mà cúi đầu.

Thế là hết, nước trôi qua cầu
Đã chìm sâu những thánh ngày đắm mê
Thôi đành quên, những tiếng yêu đầu
Những lời yêu ấy nay đã quá xa.

Nẻo đường cũ giăng đầy mưa
Khuất mù lối khiến nên tình đành lỡ
Ta giờ đây như rừng thu
Nắng liệm với chiếc lá vàng cuối mùa.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button