Đôi cánh mẹ

Làm mẹ đơn thân không dễ. Có những đêm chỉ mình ta đối diện với khoảng trống lặng im. Có những buổi sáng mệt nhoài nhưng vẫn phải mỉm cười — vì bên cạnh là hai ánh mắt cần mình mạnh mẽ.
Thế nhưng, chính những thử thách ấy đã khiến trái tim mẹ rắn rỏi hơn, đôi cánh yêu thương thêm vững vàng. Mỗi bước con trưởng thành là một bước mẹ bay cao, vượt qua giới hạn của chính mình.
Hóa ra, không có hành trình nào thực sự cô đơn… nếu nơi đó có tình yêu.
… Đôi cánh mẹ …
Có những ngày gió tạt vào đời
mẹ dang đôi cánh nhỏ
vừa che con, vừa run rẩy chính mình.
Mỗi nhành cây
là một bước mẹ bươn ra từ giông bão,
mỗi giọt sương trên lưng
là một đêm dài mẹ nuốt nước mắt vào tim.
Mẹ không phải siêu nhân,
chỉ là một người đàn bà
đứng mãi trên rìa tổ
để con được ngủ bình yên.
Thời gian đi qua như gió,
mẹ đã không còn trẻ như những ngày đầu,
nhưng đôi mắt con
đã trở thành bình minh của mẹ.
Nếu một ngày
mẹ không còn có thể dang cánh,
mong con vẫn nhớ —
từng mùa mưa, mẹ đã bay,
không phải vì mạnh mẽ
mà vì không còn cách nào khác.
✍️ Lisa La



