Thơ

Chuyện tình mùa đông

Ngoài hiên, mưa rơi chậm.

Cái mưa mùa Đông ở Cali không ào ạt, chỉ đủ làm ngày dài hơn. Trong nhà, giọng Khánh Ly vang khe khẽ, trầm và quen, như đã ở đó từ rất lâu.

“Cơm chín chưa rứa em?
Mùi cá kho thấy thèm.
Cần anh phụ chi không?”
— Cơm reo rồi, gần xong.
Cá lòng tong, sơ mít!
“Em đợi anh một chút.
Anh dọt lẹ ra vườn,
quơ mớ rau ngoài nương.
Chớ mưa ri, nát hết.
Lấy tôm khô em quết,
nấu tô canh rau khoai.
Rứa thôi là đủ rồi,
chớ cần chi nhiều hí.”
Ngoài vườn còn sót mấy đóa hồng.
Anh cắt vô để bàn cho em ngắm.
Em đừng cười, chọc anh già lẩn thẩn.
Anh quen lui cui rứa, không chịu ngơi tay.
Thương nhau cũng vậy.
Không giàu có chi, chỉ có đôi tay còn chịu làm, tấm lòng còn chịu nghĩ cho nhau. Chừng đó, mùa Đông nào rồi cũng ấm.
Từ ngày bọn trẻ đi xa, nhà vắng hẳn.
Chỉ còn hai người già và mấy con mèo lười nhác ra vào hiên bếp.
Cuộc sống vốn vô thường.
May mà còn mình, còn ta,
còn mảnh vườn với cây cỏ quanh nhà.
Anh với em chẳng cần chi nhiều.
Không mong dọc ngang, không ước chí cao như thiên hạ.
Chỉ cần bình yên mà sống cho trọn kiếp dân dã,
để mỗi mùa Đông về,
lại có một chuyện tình
già đi cùng năm tháng.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button