Thơ

Sáng nay cà phê chợt đắng

Ngụm cà phê sáng nay chợt đắng
Gió se lạnh những ngày cuối năm
Con sông xưa dòng trôi nằng nặng
Nhớ một người một thời xa vắng

Hoa thạch thảo phủ đầy mộ nhớ
Đời phù vân tím nhớ một thời
Con tàu qua bao ga đã lỡ
Gọi tên em để nhớ để quên

Gọi tên em bài thơ học trò
Gọi tên em chùm hoa phượng đỏ
Gọi tên em chiếc lá thuộc bài
Nghìn thu sau bài thơ dang dở

Mai tôi về chuyến tàu quá khứ
Độc hành tôi mây trắng mái đầu
Sân ga vắng, rưng rưng nhớ cũ
Tiếng còi vang khản giọng tương sầu

Bậc thềm rêu in đầy dấu nhớ
Bước chân ai lạc giữa vô thường
Một ngụm cà phê còn bỏ ngỏ
Đắng tận cùng… lưu dấu vấn vương?

Tôi ngồi đây đếm mùa đã mất
Thạch thảo rụng tím kín tháng ngày
Người xa khuất tận cùng xa ngái
Còn riêng tôi thềm cũ rêu phong..

Lvt 02/01/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button