Thơ

Có phải vòng tay ấy

Có phải vòng tay ấy
Từng ấm đến dị thường
Sao khi ôm ta lại
Hóa cơn bão sát thương

Em như làn gió lạ
Thổi lạc một phương trời
Mang theo bao dữ dội
Xé nghiến cả tim người

Ta ngỡ là ân ái
Nào biết mộng đoạn trường
Hoa vừa chớm đã tím
Những vết cắt vô hương

Môi em, môi mật ngọt
Mà tình sắc tựa gươm
Ta hôn lên thương tích
Ngỡ chạm được yêu đương

Em đi qua đời ta
Như bão qua đại dương
Chỉ còn tàn dư vỡ
Giữa lòng đêm uyên ương

Ta biết trách ai nữa
Chỉ trách trái tim mình
Đã tin tia mắt ấy
Như dấu ấn thiên sinh

Em có từng run rẩy
Trong phút ấm vô thường
Hay chỉ là giả mộng
Để ta thêm vấn vương

Hỡi em vòng tay ấy
Hơi ấm hóa tro sương
Chỉ còn dư hương lạnh
Dư hương vết đoạn trường ..

✍️ Miên Hanh; 17.11.2025.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button