Thơ

Huế trong ký ức

Từ phương xa, tôi nhìn Huế qua màn hình nhỏ
Con đường xưa giờ mất hút dưới dòng trôi.
Sông Hương tối lại như người thân lặng khóc,
Mà tiếng thở dài chẳng thể vượt đến nơi tôi.

Những mái nhà xơ xác chênh vênh trong dòng nước bạc,
Áo tím hôm nào nay trôi dạt giữa bão mưa.
Từng gương mặt Huế mờ trong khung hình lạnh,
Như nỗi đau bị kẹt lại, trong những mối tình xưa.

Tôi muốn dang tay ôm trọn Huế của những vần thơ .
Giờ đâu nửa Huế trong dòng nước lũ
Chỉ ôm vào một khoảng hư vô trên mặt kính lạnh lùng.
Phương xa quá… nỗi đau càng dồn thêm sóng,
Chỉ biết gọi: “Huế ơi… ráng gượng qua mùa giông bão ”
Và khi tắt màn hình, tim còn nhói lại lo âu
Huế vẫn còn chìm trong những giọt thương đau.

Tôi ở xa, ôm nỗi bất lực chẳng thành lời nói
Chỉ mong một sớm xoá tan bóng tối mùa Đông
Huế vẫn còn những sắc hương ánh nắng mùa Xuân
Cũng may sao bên ta cũng có những người thân.

Người của Huế và gần bên ta cũng rất Huế
Sưởi cho ta trong những nỗi nhớ của muộn màng .

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button