Thơ
Cõi vắng

Chiều buông tiếng thở dài
Mây nhuộm màu hoang hoải
Chiếc lá rơi khắc khoải
Gió lạnh lùa heo may
Mong manh hạt mưa bay
Ướt bờ vai em nhỏ
Đẫm long lanh ngọn cỏ
Mùa về anh có hay?
Em treo buồn lên cây
Gột mưa cho vơi nhớ
Phơi sầu ngoài cửa sổ
Nắng bạc phai ưu phiền
Anh còn nhớ hay quên
Quán vắng chiều đông ấy
Cô bé dáng hao gầy…
Mình quen nhau từ đấy
Thời gian tựa khói mây
Như bóng câu qua cửa
Em chẳng còn nhớ nữa
Vì sao mình xa nhau
Tim em vẫn nhói đau
Mắt vẫn nhòa ngấn lệ
Mỗi khi chợt nhớ về…
Cõi vắng… tình hư hao.
Tố Mai ✍️



