Cúc vô thường

Thi Sĩ tài danh Hàn Mặc Tử có yêu một cô gái Huế tên Cúc, một tình yêu tinh thần thuần khiết, chỉ nhìn qua ảnh và nhìn từ xa(không dám sờ tay sợ lấm hương).
Thi nhân làm nhiều thơ về cúc, về hoàng hoa (một bút hiệu của nàng). Bài thơ lừng danh Đây thôn Vỹ Dạ bản thảo chép tay lần đầu Hàn Mạc Tử viết là “Ở đây thôn Vỹ Giạ”, gửi tặng Hoàng Thị Kim Cúc năm 1939. Khi đăng báo, những người biên tập đã bỏ chữ “ở”, sửa chữ “Giạ” thành chữ “Dạ”, thành bài thơ “Đây thôn Vỹ Dạ” như chúng ta biết.
Mùa Đông cũng là mùa của hoa Cúc. Từ cúc vàng cho đến cúc họa mi đều mang dáng vẻ đẹp tinh khiết, dịu dàng.
Hàn Tuấn có bài Thơ gửi đến Các Bạn:
Cúc Vô Thường
Cúc giờ cũng đã “Vô Thường “
Bay xa nào biết con đường Cúc qua
Tình Cúc nay đã nhạt nhoà
Bốn mùa héo úa, Cúc hoa lấy chồng
Chiều về, đừng nhớ đừng mong
Người nơi phương ấy, ngóng trông Cúc buồn
Cuối năm thương nhớ Cúc luôn
Tình theo gió cuốn hương tuôn dạt dào
Cúc vàng nhịp vỗ xôn xao
Rượu hoàng hoa có làm nao hồn người
Họa mi mà vắng tiếng cười
Cố nhân chàng hỡi, biếng lười tình hoa
Bởi vô thường nên nhạt nhòa
Hồn bay hương quyện cúc hòa tình ai
Thi nhân giờ đã dặm dài
Gửi hương cúc mãi đừng phai bên đời!
✍️ HÀN TUẤN
Ghi chú:
Bốn câu Thơ của Hàn Mặc Tử:
Hồn Cúc
Bấy lâu sát ngõ, chẳng ngăn tường
Không dám sờ tay sợ lấm hương
Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá
Muốn ôm hồn cúc ở trong sương.



