Thơ

Hạt bụi không tên

* Thơ : Lê Văn Trước
* Lời bình : Ngọc Cẩm

Có khoảng khắc ta làm nên tất cả
Có khoảng khắc tất cả là hư vô
Có khoảng trời nhiệm mầu hoa cỏ lá
Có khoảng trời oi ả sông cạn khô

Có khoảng lặng tim người nghe thổn thức
Có khoảng buồn giấu nhẹm giữa hỗn mang
Có khoảng xa ngỡ gần trong tầm mắt
Có khoảng gần chẳng với tới mênh mang

Cây vẫn xanh giữa nghìn trùng dâu bể
Người vẫn đi qua trong cõi phù vân
Có những phút như vừa tan, vừa hiện
Giữa lời thơ rớm lệ một cuộc tình

Có khoảng nhớ chẳng gọi đươc thành tên
Chỉ lặng thầm như gió thoảng qua tim
Có bàn tay chạm rồi buông rất nhẹ
Để hư vô len lỏi giữa lặng im.

Có một sớm sương mù che lối cũ
Ngỡ ngàng trôi giấc mộng tuổi hồn nhiên
Có một chiều lặng nhìn theo chiếc lá
Thấy đời mình như hạt bụi không tên.

✍️ Lvt19/06/2025

* Lời bình của Ngọc Cẩm :

  • Bài thơ “Hạt Bụi Không Tên” là một hành trình âm thầm giữa có và không, giữa hiện hữu và hư vô.
    Từng “khoảng” trong thơ – khoảng khắc, khoảng lặng, khoảng nhớ – như những nhịp thở của tâm hồn, vừa mong manh vừa sâu thẳm. Cây vẫn xanh, người vẫn đi, nhưng đời sống nội tâm luôn trôi lững lờ như hạt bụi không tên, chạm vào rồi tan, hiện lên rồi lặng mất.
  • Bài thơ gợi cho người đọc một cảm giác thấm sâu, nhẹ mà day dứt, rằng mọi sự gặp gỡ, mọi nỗi buồn, mọi phút giây hạnh phúc hay mất mát đều là phù vân, chỉ còn lại dư vị của khoảng lặng, của thương nhớ, và của sự thấu cảm với chính mình.
  • Khi khép lại bài thơ, lòng người như được ngậm giữ một khoảnh trống tinh khiết – vừa cô đơn, vừa dịu dàng – và cảm nhận được sự mênh mang, nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá của đời sống.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button