
Nếu thiên thần ban tôi một điều ước
Tôi nguyện cầu sẽ được gặp lại em
Được nhìn sâu vào sóng mắt êm đềm
Rồi thiên thu không còn gặp lại nữa!
Chiều qua hoang vắng. Phố lạnh người xưa
Nghe em nói sao trong lòng dịu vợi
Lá lẫn suối mai mùa Đông chậm tới
Tay trong tay… quấn quýt nụ hôn trao.
Quán vắng đìu hiu. Chân bước thấp cao
Chợt môi hồng tươi. Cuồng quay nỗi nhớ
Thế gian đảo điên. Cười say thớ lợ
Đời còn gì? Khi tôi đã mất em!
Đêm. Lại bao đêm trăng nghiêng xuống xem:
Một chén-một mình-một trăng: đối ẩm
Trăng in vách chén rọi thẳng vào tâm
Uống tràn cung mây. Nuốt trăng vào bụng!
Chiều sương lạnh lùng. Lòng thấy mông lung
Em khắc một vết thương sâu sầu nhớ
Thăm thẳm trong tim. Trách kẻ ơ thờ
Là vĩnh viễn… trăm năm không gặp lại!
Em ra đi… mang một trời quan tái
Gói cuống quýt thu. Cả sóng mắt say
Sầu dâng miên viễn. Thấm mắt môi cay
Thềm xưa hoang vắng. Không lời từ tạ
Thấm thoát mười năm
thành người xa lạ!
Chao đảo hoàng hôn
vết dấu tình sầu…



