Thơ

Đêm, cứa vào thinh lặng

Đêm. cứa vào thinh lặng
Sấp ngữa những mảnh rời
Trăng không còn là nguyệt
Nhỏ huyết lệ mồ côi

Gió lùa xuyên miền nhớ
Buốt lạnh trải da người
Hay tiếng lòng ta vọng
Mắc kẹt giữa lưng trời

Ta đợi em. phiến hồn
Đi qua vực tăm tối
Gõ cửa giấc cô đơn
Ru hồn ta lạc bước

Con đường xưa mờ thẳm
Phủ trắng những đêm trường
Bóng em, làn roi khói
Quất tan loãng hơi sương

Ta gọi tên em mãi
Trong mê sảng đêm dài
Môi khô hồn lửa cháy
Mà tình chẳng nguôi ngoai

Huyết trăng đầy vết sẹo
Lấm chấm cả hư không
Ta ôm trăng vào ngực
Sao băng giá cõi lòng

Em ở nơi nào đó
Có nghe giữa lưng trời
Có nghe tình trăn trở
Trong đáy hồn chơi vơi

Đêm vẫn dài thao thức
Như một phiến u linh
Hóa ta thành vực thẳm
Tự nuốt chửng bóng mình ..

Miên Hanh; 27.3.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button