Thơ

Quên rồi dĩ vãng

Cõi trần gian có sinh tất diệt
Đến rồi đi lẽ tất nhiên rồi
Trong cơn say nào nhận ra tôi
Khi tỉnh lại như dòng nước trôi

Trôi trôi mãi bao giờ dừng lại
Như chiếc lá rụng xuống cội đào
Như chiếc lá hôm nào vàng úa
Rụng xuống đời một ngày nắng Hạ

Rụng xuống đời một ngày nắng Hạ
Hoa vô ưu cũng nở rồi tàn
Cõi nhân gian tang điền dâu bể
Đá ngàn năm sỏi đá rong rêu

Oi ả hè nghe lòng trăn trở
Mười năm qua nước chảy qua cầu
Dòng sông xưa bên bồi bên lỡ
Chuyện một thời hề vọng cố nhân?

Chuyện một thời mây trôi lãng đãng
Chuyện một thời ai còn nhớ ai
Chuyện một thời dòng sông bến vắng
Chốn nhân gian quên rồi dĩ vãng
Chốn nhân gian buồn tênh bến đợi.

Lvt 27/03/2025

Lờiban biên tập:

Bài thơ không nói về quên, mà là thấy rõ. Khi nhìn đủ sâu, mọi được – mất, đến – đi đều trở về đúng bản chất của nó: sinh rồi diệt. Không cần giữ, cũng chẳng cần buông, chỉ là thôi nắm. Và trong cái lặng đó, dĩ vãng tự khép lại, nhẹ như một chiếc lá rơi.

LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button