Thơ

Trăng muộn

… cảm tác theo bài thơ “trăng khuya” của tác giả Nguyễn Hữu Trí Trí …

… Giữa khoảng hư không, một đóa quỳnh khẽ nở — trắng muốt như hơi thở của ký ức.

Ta ngồi bên song cửa, lòng bỗng dậy một niềm hoài cảm xưa… và “Trăng Muộn” đã thành lời.

“Trăng muộn buông tơ màu nguyệt bạch,
Quỳnh khai một đóa giữa hư không.
Tàn canh gió lặng sầu như mộng,
Bóng nguyệt soi hoa – gợi nhớ lòng.

Nguyệt úa phai hương tàn dĩ vãng,
Lệ tràn hoen mộng buổi tơ đồng.
Người xưa xa vắng – đêm chưa tận,
Chỉ bóng hoa tàn giữ nguyệt dung”.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button