
Bây chừ Đông đã tiễn Thu đi
Đường trần lá đổ còn có gì?
Gió giữa heo may còn xao xác?
Cuối đường còn vọng bóng người đi?
Lá đổ mùa Thu tràn cung mây
Hoa vui cùng lá cười mê say
Bây chừ lá rũ hoa thiêm thiếp!
Mơ hoa cùng lá phút sum vầy…
Lại những mùa Thu lá vàng rơi…
Đông đến Thu đi lòng chơi vơi
Cúi nhặt lá vàng rơi ven lối
Nghe chút men sầu dâng tả tơi!
Lá vàng rơi rụng kín hai tay
Lòng rưng rưng nhớ đôi vai gầy
Khắc mãi tên em mùa Thu chết!
Chênh chao một nỗi cuối đường mây…
Em đến hôm nào tay trong tay?
Đường trần lá đổ mưa ngất ngây
Lá xác xơ rơi, hoa tơi tả
Em nép lòng tôi môi mắt cay…
Nỗi nhớ nhung bỗng hóa vô thường
Gọi mây về xin ít vấn vương
Buộc tiếng guốc vọng đường lá đổ
Để mãi tìm ánh mắt người thương!



