Thơ

Lỡ một mai

Thơ Trần Hữu Thuần

Lỡ một mai trên bước đường xuôi ngược,
Trời khiến xui cho hai đứa gặp nhau,
Liệu chúng mình còn nhìn ra nét mặt,
Khi cả hai đều hằn vết thương đau?

Hai mươi năm thừa chúng mình cách biệt,
Anh nơi này còn em ở nơi mô,
Anh nhớ em những giọt nước mắt khô,
Em nhớ anh không, đất trời ai biết.

Tháng chồng tháng, năm chồng năm, tuổi tác,
Vết chân chim loang lỗ mặt hao gầy,
Em xa anh ngày tóc anh xanh mướt,
Tháng năm dài, anh da mồi tóc bạc.

Có những đêm mơ em đang vẫy gọi,
Anh bươn mình lướt tới bóng xa trôi,
Tỉnh cơn mơ nghe vọng tiếng than dài,
Em xa mãi, em xa hoài, vời vợi.

Ngay từ thuở chớm yêu anh đã biết,
Tình chúng mình rồi chỉ là ly biệt,
Nhưng trót yêu con tim không dừng được,
Đành ngậm ngùi nuốt cơn đau cùng kiệt.

Lỡ một mai trên bước dường xuôi ngược,
Ngước mắt lên mình lại gặp lại mình,
Liệu còn chút tình nồng say thuở trước,
Hay quên rồi, không thể gọi tên nhau?

(Grand Rapids, Michigan 16 th. 12, 2025)

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button