
Phải chăng Em là của Huế xưa?
Ba phần nắng, pha bảy phần mưa
Một chút kiêu kỳ pha đỏng đảnh
Chút vàng son… pha ngọt “dạ thưa”
Gót ngọc Em vang nhẹ Hoàng Thành
Môi son cười điểm giọng hoàng oanh
Có phải xưa Em là Công chúa?
Chân bước kiêu sa Tử Cấm Thành.
Ngoài nớ… bây chừ đã vào Đông
Mắt quế môi trầm… điểm hư không!
Chuông chùa Diệu Đế rơi hư ảo!
Đếm canh Thiên Mụ xuyến xao lòng.
Ngoài nớ… bây chừ mưa còn bay?
Em về Vỹ Dạ buông rèm lay
Lá trúc nghiêng che tầm mắt biếc
Dùng dằng Quân tử lòng đắm say!
Ngoài nớ… Em đi nhẹ gót hài
Đền đài phế phủ đã tàn phai!
Người đi in dấu thềm xưa cũ
Ai biết? Ai từng sẽ một mai!
Ngoài nớ… có còn mưa bóng mây?
Gió nhẹ vờn hoa bắp lất lây
Em về Đập Đá qua cồn Hến
Tìm vần thơ Hàn bóng chiều lay!



