Thơ
Chớm xuân

Là khi giọt sương óng ánh
Thách thức nhiệt độ cuối đông
Nồng nàn dẫu đã gần âm
Co ro mỉm cười chờ nắng
Là khi bài thơ biết hát
Với bảy nốt nhạc vô thường
Móc đơn thêm ngàn dấu lặng
Vẫn là tình khúc dễ thương!
Là khi Saigon chơm chớm
Quấn khăn quanh cổ mơ màng
Xót xa…nơi đang rét đậm
Dốc tình Độc(*) đáo sương tan…
Là khi tay đan quấn quít
Ngụm cafe rót môi người
Sóng sánh biến tan trong mắt
Còn lại lóng lánh xuân tươi!
✍️ TƯƠNG GIANG
(*) Dốc Độc, địa danh đẹp và độc đáo ở xã Lộc An, B’lao



