Tùy bút

Dù kim đâm vào tay..tôi vẫn gắng để hồn trong tranh thêu

Tác giả Phương uyên

Có những niềm đam mê không chỉ là sở thích mà đã trở thành một phần máu thịt của đời người. Với tôi, những mũi kim, sợi chỉ và khung vải không đơn thuần là công việc hay thú vui lúc nhàn rỗi. Đó là nơi tâm hồn tìm được sự bình yên, là khoảng trời riêng để gửi gắm những yêu thương, những nhớ nhung và cả những ước mơ chưa kịp gọi thành tên.

Những vết đau nhỏ bé hay những tổn thương lớn lao đều có thể khiến con người chùn bước. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, giá trị của một đời người không nằm ở việc tránh được bao nhiêu đau đớn, mà nằm ở cách ta bước tiếp sau những lần đau ấy. Vì thế, tôi tự nhắc mình: Dù kim đâm vào tay tôi vẫn gắng để hồn thêu tranh. Chiếc kim nhỏ bé ấy là biểu tượng của những khó khăn, thử thách, những va vấp không thể tránh khỏi trên đường đời. Khi học tập, làm việc hay theo đuổi một ước mơ nào đó, tôi đều có thể gặp thất bại. Có những lời nói vô tình làm lòng tôi tổn thương, có những nỗ lực bỏ ra mà chưa nhận được kết quả như mong muốn. Những lúc ấy, tôi cũng buồn, cũng nản lòng. Nhưng nếu chỉ vì sợ đau mà buông kim, bức tranh đẹp sẽ mãi không thể hoàn thành. Còn “hồn thêu tranh” là niềm tin, là khát vọng và tình yêu cuộc sống. Con người không sống chỉ để tồn tại, mà còn để tạo nên những điều có ý nghĩa. Mỗi việc làm tử tế, mỗi cố gắng vượt lên nghịch cảnh, mỗi giấc mơ được nuôi dưỡng đều là một mũi chỉ góp phần thêu nên bức tranh cuộc đời. Có thể đôi tay mỏi mệt, có thể những đầu ngón tay đau nhói, nhưng tâm hồn vẫn cần giữ được vẻ đẹp của sự kiên trì và hy vọng.

Nghề thêu vốn đòi hỏi sự kiên nhẫn. Mỗi bức tranh là hàng ngàn, hàng vạn mũi kim nhỏ bé. Có những ngày đôi mắt mỏi nhừ vì nhìn quá lâu vào từng sợi chỉ mong manh. Có những lúc đầu ngón tay bị kim đâm đến bật máu. Cơn đau nhói lên bất ngờ khiến tôi giật mình, nhưng rồi lại mỉm cười. Lau vội giọt máu nhỏ, tôi tiếp tục luồn chỉ qua kim, tiếp tục những đường thêu còn dang dở.

Người ngoài nhìn vào có thể thấy đó là sự cực nhọc. Nhưng với người yêu nghề, mỗi mũi kim lại là một nét vẽ của tâm hồn. Trên nền vải trắng, những đóa hoa dần hé nở, cánh đồng lúa dần vàng óng, con sông quê lặng lẽ hiện ra dưới ánh chiều. Từng gam màu được kết nối bằng sự nhẫn nại và tình yêu. Đau một chút nơi đầu ngón tay, nhưng trong lòng lại thấy vui khi bức tranh mỗi lúc một hoàn thiện hơn.

Có lẽ cuộc sống cũng giống như việc thêu tranh. Không có tác phẩm đẹp nào được tạo nên mà thiếu những lần chạm phải khó khăn. Không có thành công nào đến mà không cần sự bền bỉ. Những vết kim đâm rồi sẽ lành, nhưng thành quả của lòng say mê sẽ còn ở lại rất lâu. Chính những thử thách nhỏ bé ấy lại làm cho niềm vui khi hoàn thành một tác phẩm trở nên trọn vẹn hơn.

Tôi yêu cảm giác ngồi bên khung thêu trong những buổi chiều yên ả. Ngoài hiên, nắng nghiêng qua giàn hoa. Trong căn phòng nhỏ, tiếng chỉ lướt qua mặt vải nghe thật khẽ. Thời gian như chậm lại. Mọi bộn bề của cuộc sống dường như tan biến, chỉ còn lại tôi với những sắc màu đang dần kết thành một bức tranh của riêng mình.

Nhìn những người thành công quanh mình, tôi hiểu rằng phía sau thành quả luôn là những tháng ngày lặng lẽ chịu đựng và nỗ lực. Không ai có thể đi đến đích bằng con đường trải đầy hoa hồng. Những bông hoa đẹp nhất thường nở trên vùng đất đã từng chịu nhiều nắng gió. Con người cũng vậy, càng biết vượt qua thử thách, càng trưởng thành và mạnh mẽ hơn.Bởi thế, tôi muốn sống với một tâm thế tích cực. Khi gặp khó khăn, thay vì than trách số phận, tôi sẽ xem đó là cơ hội để rèn luyện bản thân. Khi thất bại, tôi sẽ học cách đứng lên. Khi tổn thương, tôi sẽ học cách bao dung. Và khi mệt mỏi, tôi sẽ nhớ rằng bức tranh của cuộc đời vẫn đang chờ những đường kim cuối cùng để trở nên hoàn thiện.

Vì thế, dù kim có vô tình đâm vào tay thêm vài lần nữa, tôi vẫn gắng để hồn mình thêu tranh. Bởi những bức tranh đẹp nhất không chỉ được tạo nên bằng đôi tay khéo léo, mà còn được dệt từ sự kiên trì, niềm đam mê và một trái tim biết nâng niu cái đẹp. Và khi còn giữ được tình yêu ấy, tôi vẫn sẽ lặng lẽ ngồi bên khung thêu, gửi hồn mình vào từng sợi chỉ, từng mũi kim của cuộc đời.Hãy sống kiên cường trước nghịch cảnh, giữ ngọn lửa đam mê trong tim và không ngừng vun đắp những điều tốt đẹp. Bởi một ngày nào đó, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi sẽ thấy mọi nỗi đau từng trải chính là những sợi chỉ quý giá góp phần dệt nên bức tranh ý nghĩa nhất của cuộc đời mình.

 

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button