Truyện ngắn

Duyên kỳ đà

Nguyen Thien Luong

Chiều nào cô ta cũng đi bộ ở bờ kè. Gió từ sông thổi vào mát tận tâm can. Cô hít thở không khí trong lành, thấy cuộc đời đẹp quá. Mà lạ, hôm nay bờ kè coi bộ vắng vẻ nên cô tự do đi nhanh, còn hát nho nhỏ ” Cuộc đời bỗng đẹp sao, tình yêu bỗng đẹp sao .” Cô chợt té quỵ xuống vì một ổ gà to to xuất hiện. Ôi ! Nước theo ổ gà tràn vô, quai dép đứt ” phựt”. Đau quá cô ráng đứng dậy, còn nghe loáng thoáng ” Có sao không chị?.Khéo chừng bờ kè sạt lỡ cho coi.Toàn bê tông cốt cây.” Cô gượng đứng lên , tay cầm chiếc dép đứt ném ” vèo .” Chiếc dép bay thẳng vào vai của thằng cha nào đó đang đứng tựa lan can nhìn ra sông. Hắn cúi xuống nhặt chiếc dép nhìn quanh rồi tiến tới cạnh cô:

– Thì ra là chị..Có mắt không vậy?

Cô quýnh quáng :

-Xin lỗi.Tui cố tình.

Hắn trợn mắt:

– Sao ? Cố tình?.

Cô hết hồn xua tay lia lịa :

– Xin lỗi. Nói lộn.Tui vô tình, tính ném chiếc dép đứt xuống sông.

Hắn cười to :

-Vô tình trúng vai.Còn cố tình trúng mặt rồi. Cô chắc tên Thùy Dương?

– Hỏng phải.Tui tên Mỹ Thoa. Bộ tui giống cô Thùy Dương hả?

– Ok. Giống chỗ ném giày dép. Thùy Dương nổi tiếng hơn chị vì cố tình ném vào cán bộ. Còn Mỹ Thoa vô tình ném trúng bạn cũ.

Cô trợn mắt :

– Ai là bạn ai ?

Hắn cười ha hả:

– Tôi đây. Định Tường nè .

Cô la lên :

-Tường hả ?Thiệt hông ?

– Nè, tới băng đá ngồi hỏi thăm bà chút. Mấy chồng mấy con rồi ?.

Cô mắc cỡ đánh mạnh vào vai hắn :

-Gì mà tới mấy chồng? lận..Chồng con chưa có, có chi con ?.

Hắn cười xòa:

– Sorry, sorry. Cho về thăm má đươc không ?. Quên , thăm Bác .

– Má tui hay nhắc nhóm tụi mình hồi xưa đến nhà tui ôn tập. Má tui khen ông hoc giỏi Toán,

lại đẹp trai.

– Chu choa ơi! Có lý quá hén. Đi chân không đươc hôn? Xe tui đằng kia..

Theo tay hắn chỉ, cô đi cà nhắc, hắn nắm tay cô đến chiếc xe 4 chổ. Cô tròn mắt:

– Giàu vậy ta ?

– Xe mượn của ông chủ. Tui là tài xế..

Về đến nhà, má cô đang ngồi ngoài hàng ba trông ngóng.Thấy cô đi cà nhắc có người dìu. Bà la lên :

– Sao vậy con ?. Ông nầy đụng con hả ?.9

– Con là thằng Tường , bạn của Mỹ Thoa nè Bác.

Bà dụi mắt :

– Vậy hả?. Vô nhà đi con. Lâu lắm mới gặp bây. Khỏe không ? Giờ ở đâu?. Vợ con sao rồi? Làm gì?.

Tường gãi đầu trả lời :

-Dạ con ở bên Tây.

– Xa dữ vậy bây?

– Con ở Tây..Ninh. Làm nghề bán muối tôm. Nay con xuống Mỹ Tho bỏ mối. Con có cô vợ Mỹ..A, tên Mỹ ly dị rồi vì cô ta thích nuôi chó hơn nuôi con nít..

– Chu cha .Tội dữ hông?. Con Tho ( bà gọi vậy cho khỏi lẹo lưỡi ) Nó cũng mình ên. Tụi bây tuổi Ngọ chạy đường xa không nghỉ hén ?.

Bà kêu vọng xuống :

– Tho ơi ! Bắt con gà nấu cháo đi con. Đãi thằng Tường. Lâu quá mới gặp nó. Ủa ! Mà sao 2 đứa gặp nhau?.

– Dạ.Cổ quăng chiếc dép vô mặt con đó Bác.

– Trời ! Sao mầy dữ vậy Tho ?.

Cô chạy ra la :

– Ông chuyên môn ăn hiếp tui không hà. Má tin ông Tường bán lúa giống.

Tường cười giả lả :

-Dạ! Con tính mua dép mới cho Thoa. Mà chưn cổ bự quá không có chiếc nào vừa ..

Bà má cười móm xọm :

– Tụi bây cũng chọc ghẹo y như hồi xưa .

Trong khi Thoa lúi húi dưới bếp nấu cháo thì Tường ở trên phòng khách lật mấy tờ tạp chí phụ nữ. Bỗng anh lấy ra một tờ giấy lịch, tủm tỉm cười và nói với bà má:

-Con ra sau đi vệ sinh chút nha Bác.

Xuống nhà bếp, thấy Thoa đang xé thịt gà làm gỏi.Tường cười :

– Bà có nhớ tuồng cải lương hài ” Duyên nợ cháo gà ” không?.Văn Hường ca hết ý..

-Cái tật tào lao không bỏ.

Tường đưa tờ giấy tằng hắng đọc :

– Coi ai viết gì đây ” Các anh chị cho em hỏi thiệt lòng một câu. Chừng nào người ta mới có chương trình phát chồng tận nhà để em hết ế “.

Cô hoảng hồn bước tới giựt miếng giấy:

– Viết cho zui mà .Trả lại đây.

Tường quơ tờ giấy cười nắc nẻ. Thoa quýnh quá nắm tờ giấy giật mạnh. Tờ giấy rách hai, cô ngã chúi vào ngực Tường. Hắn xô cô ra cười ha hả:

– Nay Định Tường đem tấm thân ngà ngọc 80 kí lô chuyển phát nhanh về Mỹ Tho nè.

Tiếng bà má nói vọng xuống :

– Xong chưa Tho, tao đói quá nè .Tường ơi! Mầy chọc ghẹo con Tho la um sùm đó hả?

Cả hai hết hồn trả lời một lượt :

-Dạ! Hỏng có má ơi.

Vậy là Định Tường và Mỹ Thoa kết nối với nhau bằng chiếc dép vô tình. Cũng may trúng vai chàng, chớ đường Parabol lên đỉnh cao là chàng phù mỏ hết nói.

Sau một bữa cháo gà gỏi ngon lành.Chàng suýt xoa :

– Gà vườn thịt ngọt, săn chắc hơn gà Mỹ.

Má hỏi:

– Mua gà vườn mắc chút cho ngon. Bộ bây ăn gà Mỹ hoài hả Tường?

– Dạ, chớ gà VN có đâu mà ăn má?

Cô la lớn:

– Ai cho kiu má?.

Bà má dòm cô, rầy :

– Tao cũng đáng tuổi má nó. Kiu vậy cho tình cảm..

Tường khoái chí cười lớn :

– Má nói chí phải , nghe chưa em Tho?

– Ai cho kiu em?

– Cô sanh tháng 10 , anh sanh tháng 1 đó nghen.

Má chen vô:

– Ừ. Chun ra trước một ngày cũng là anh .

Sau khi ăn chuối ,uống trà, xỉa răng xong xuôi. Anh gật đầu chào :

– Thưa má, con dìa.

Và vẫy tay chào cô:

– Bye , bye .See you again.

Cô nguýt:

-Hồi đó hoc tiếng Anh dở ẹc, giờ nói hoài.

Anh nháy mắt:

-Giờ gây lộn bằng tiếng Mỹ luôn ..hà hà hà

Thế là Định Tường mất tích hơn một năm. Cô hơi buồn khi nghe má nhắc :

– Cái thằng vô tình. Tây ninh với Mỹ Tho có bao xa mà không về thăm má con mình .

– Má ơi, ổng lo mần ăn, bỏ mối muối tôm đâu có rảnh. Má coi như nước chảy qua cầu đi .

Nói cho qua chớ cô giận thằng bạn vô duyên, vô ý, vô cảm, vô ..đủ thứ. Chiều nay ra ngồi băng đá bờ sông , gió chướng thổi lồng lộng. Cô thầm nghĩ ” Sắp Tết rồi.Ngày mai đem mấy đĩa nhạc xuân ra nghe cho vui nhà , vui cửa. Má thích nhất bài “Xuân nầy con không về”. Má nói nghe tội nghiệp thằng lính quá.Nhớ mẹ, nhớ em. Còn cô thích nhất bài ” Nếu xuân nầy vắng anh”. Nghe buồn bâng khuâng.

Cô đang thả hồn bay về miền quá khứ. Bỗng có người ngồi kế bên cô. Giọng nói êm nhẹ:

– Cho tui ngồi ké chút.

Cô khó chịu đứng lên :

– Nhường cho ông nguyên cái băng .

Rồi cô trợn mắt :

– Trời ! Định Tường.

Hắn cười giòn :

– Gặp tui là bà kiu Trời, kiu tên tui um sùm cho mọi người dòm mặt đẹp trai hả?. Ngồi xuống rồi nói nhỏ đủ anh nghe thôi.

Cô quê quá, làm thinh. Anh nói tiếp :

– Chắc Thoa chửi tui dữ lắm hả?. Má có nhắc thằng Tường không?

– Tui hông nhắc , hông chửi vì tui biết anh ở xa lắm.

-Ở đâu mà xa em gái?.

– Ở Mỹ chớ ở đâu? Ông tưởng tui ngu lắm sao. Con ruồi bay qua tui biết ruồi đực ruồi cái.

Tường cười xòa:

– Về nhà cho tui thăm má. Sẵn tui bắt con ruồi coi cô biết đực cái hôn.

Về nhà má mừng rươm rướm nước mắt :

– Mèng ơi! Tao nhớ bây lắm. Đi miết hà.

– Má ơi !Cho con về nhà má ănTết nghen. Con xa quê Mỹ Tho hơn 30 năm rồi. Giờ con phải về lo thu xếp việc công ty. Con hẹn má 25 Tết con về tảo mộ ba má, rồi con về nhà mình đón xuân.

Má mừng rỡ gật đầu lia lịa:

-Ừ ừ..Má đợi con..Tho ơi ! Ra mở cửa cho anh dìa.

Ra tới cổng rào, Định Tường chợt nắm tay cô :

-25 Tết đợi anh dìa.

05.02.26

 

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button