Truyện ngắn

Duyên kỳ ngộ

Nguyen Thien Luong

Từ 20 Tết Mỹ Thoa đã chộn rộn. Cô luôn tay dọn dẹp nhà cửa, dời tủ sách, dời bộ bàn ghế, dời đi dời lại .Cuối cùng vũ như cẩn. Má cô cười ngất:

– Con nầy nó bị bệnh …

Cô nhìn mẹ:

– Con khỏe như voi. Sao con không biết mình bệnh ?

-Bệnh nhớ…

Cô chợt hiểu , đỏ mặt :

– Má chọc con hoài. Tết dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, sáng sủa. Năm nào con vẫn làm vậy mà.

– Vậy chớ mắc gì con sửa tới, sửa lui hoài vậy.? Bàn ghế nó cũng rêm mình.

Cô đánh trống lãng :

-Má ! Làm mứt mãng cầu, mứt khóm, mứt dừa , mứt chuối đủ chưa?.Hay làm thêm mứt bí nữa nha má?

– Siêng dữ ha? Nhiêu đó đủ rồi con. Chút đỉnh cúng kiếng và tiếp khách.

Cô nói thêm :

– Năm nay ăn Tết lớn nha má.?

Bà má cười :

– Bây không nghe bài hát gì mà ” Tết nay anh không thèm kẹo mứt vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồng” ha?

Cô trợn mắt :

– Ghê hén ? Má cũng thuộc nhạc xuân nữa.

– Chớ nhà kế bên nó mở nhạc Xuân từ đầu tháng giêng nghe hoài phải thuộc. Mà thằng Định Tường nó có nói chừng nào về hông con ?

– Ảnh nói về ăn Tết với mẹ con mình .Từ đó đến nay không gọi điện thoại gì hết.

– Ừ. Con cũng đừng gọi hỏi tới hỏi lui. Nó coi thường mình nghen .

Nay đã 29 Tết, ngày cuối cùng của năm cũ mà chẳng thấy tăm hơi..Cô giận mà không dám nói với má. Bà thấy cô buồn nên cũng tránh hỏi chuyện người đi xa. Cô ngồi nhìn ra cửa chờ đợi một dáng hình thân quen. Có tiếng xe ngừng trước cổng , cô vội vàng chạy ra vừa mở miệng :

– Anh..Á ! con quỷ Lan ..

Lan xuống xe nháy mắt :

– Thất vọng quá hả? Thay đồ đi tao chở lại chỗ nầy hay lắm. Tao ra ngoài lộ lớn chờ nha. Khỏi vô nhà.

Nói xong , nó rồ ga chạy thẳng. Cô đang buồn mà cũng muốn đi theo Lan coi có gì hay nên vội vàng thay đồ và xin phép má:

-Con đi chơi với Lan một chút nha má.

Cô gặp Lan hỏi :

– Chuyện gì bí mật quá vậy ?

– Lên xe đi. Tới thì biết.

Nó chạy qua mấy con đường và dừng trước môt căn nhà trồng nhiều cây mai vàng rực. Thoa suýt soa :

– Mầy định mua Mai hả? Đẹp mà chắc mắc lắm .

Lan kéo tay cô vào nhà nói nhỏ:

– Thấy mầy trông đợi ông Tường , tao giới thiệu bà thầy bói xem tuổi, xem tướng mầy coi có hy vọng không ?.

Dù không tin lắm nhưng thấy bạn nhiệt tình. Mỹ Thoa đành vào gặp bà thầy. Đó là một phụ nữ khoảng 50 tuổi, cặp mắt ẩn sau cặp kính đen. Bà ta cất giọng trầm đục :

– Cô muốn coi tình duyên phải không ?

– Dạ. Bà coi tuổi tôi và anh ấy có hợp không? Tết năm nay anh ấy có về không ?

– Thôi rồi. Hai người cùng tuổi Ngọ, anh ta ngựa chạy đường dài , chạy xa lắm , cô chạy chậm , không bắt kịp đâu. Đừng hy vọng, trừ trường hợp tôi cố gắng nhờ ơn trên giải hạn cho cô.

Thoa đứng lên :

– Cám ơn bà. Vậy là đủ rồi.

Cô đặt tiền 200 ngàn theo qui định và ra về.

Lan cằn nhằn :

– Sao không nhờ bả kéo ổng về với mầy?.

-Tao không tin .Với lại làm bùa phép càng không nên. Duyên nợ do Trời định.

Lan lắc đầu :

– Chịu thua.Tính làm mầy vui .Ai dè mầy buồn thêm.

-Không sao .Cảm ơn mầy. Ăn Tết vui vẻ nha.

Cô vẫy tay chào Lan rồi mở cổng vào nhà. Má cô đang tiếp khách. Nhìn kỹ thì ra là… Cô muốn òa khóc mà phải dằn lòng bước vội vào trong. Má cô gọi với theo:

– Bộ con không thấy thằng Tường hả?.

Bà quay sang Tường :

-Nó giận rồi. Ai biểu vể trễ, không báo cho nó biết?

Tường nói lớn cố tình cho Thoa nghe :

– Tết mua vé về Việt Nam khó quá. Con muốn dành sự bất ngờ cho Bác và Thoa. Cổ giận rồi, con đi mướn khách sạn ở nha Bác.

Thoa chạy ào ra khóc lớn :

– Đừng , đừng đi..

Má nháy mắt với Định Tường :

– Khóc kìa. Dám đi không con ?.Có tiếng hát từ nhà kế bên “Nếu chiều nay lỡ hẹn không về, thì xuân năm nay xuân sẽ buồn, sẽ buồn như mấy cội mai già và mùa xuân quên mặc áo mới .

Em có nghe trời vào xuân chưa? Bên sông từng giọt nắng vàng chợt lưa thưa.Và mùa xuân đó có em thì xuân rất đẹp…”

Định Tường chọc ghẹo :

– Về trể nhưng chưa qua năm mới mà. Đón giao thừa kịp hén Mỹ Thoa?.

Bài hát này hay lắm . Tường hát tặng Mõ Thi nè.

* Bao nhiêu thương nhớ gom nhặt đầy, anh trở về thăm em. Bao lần ngồi thâu đêm nghe mùa xuân vừa đến..Em ơi ! Hoa thắm rơi ngập đường, trời nắng xế vương vương , lòng nhớ tới em luôn khi chiều tàn chim gọi đàn.

Người yêu ơi ! Biết chăng anh về.

Người yêu ơi! Nhớ chăng lời thề.

Em ơi em , dù nhớ vơi đầy. Bao lâu nay đợi nhau là mấy. Anh đâu ngờ bến bờ hạnh phúc là đây. *

Bản nhạc ” Mùa xuân đầu tiên ” thật đúng như tâm trạng của anh Tường , phải hôn em Thoa ?.

Mỹ Thoa nở nụ cười thẹn thùng, dù đôi dòng nước mắt còn long lanh trên má .

07.02.26

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button