Thơ

Ngồi đây với tôi đi

Ngồi đây nghe gió sang mùa
bước chân đã mỏi phôi pha đời mình
mây trôi chiều nắng lung linh
con đò nghiêng bóng bồng bềnh bâng khuâng

Ngồi đây chắp vá hư không
chỉ khâu ký ức sờn cong tháng ngày
ngồi đây men rượu tỉnh say
tôi nghe mình nỗi buồn gầy chơi vơi

Ngồi đây xếp lại cơ ngơi
được thua gió thổi một đời rồi tan
thời gian khép mở mơ màng
ngồi đây buông xuống phù vân rồi về

Ngồi đây uống nốt u mê
chén trà đã nguội não nề trên tay
vạt chiều vàng vọt vơi đầy
gối chăn dĩ vãng xa bay hững hờ

Ngồi đây trộn lẫn giấc mơ
gom vài lá vụn làm thơ gởi người
thực hư con chữ lẻ loi
tìm vài khoảnh khắc lấp vùi nỗi đau

Ngồi đây chờ đợi phép màu
nhìn tôi chiếc lá úa nhàu xác xơ
ngồi đây hình bóng mịt mờ
cội nguồn dâu bể bến bờ chông chênh

Ngồi đây
chờ gọi đến tên
gió qua
bão tới
lên đèn
khói hương

Lá vàng
rơi xuống
bên đường
ngồi đây
chờ bậu
đã thương yêu mình

Ngồi đây
phận mọn
cùng đinh
trần truồng
đơn độc
khoe tình
hỡi ôi

Ngồi đây
hồn nhẹ
reo vui
hạt mưa
rửa mặt
tôi rời
trần gian

Xĩnh Vạn Na, 06/02/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button