Thơ

Em mơ tà áo trắng

Có một thời gian dài sau 75, miền Nam khan hiếm vải. Không hiểu sao tự dưng vải không cánh mà bay đâu mất. Học trò vùng quê đi học mặc áo đủ màu, vá năm bảy mảnh là chuyện rất bình thường. Cũng rất lâu sau đó (không nhớ rõ năm nào), khi kinh tế dần phục hồi, học trò mới mặc đồng phục trở lại, cũng chỉ là áo trắng ngắn quần đen.

Khi con gái lớn lên cấp hai, vẫn chưa được mặc áo dài. Nghe mẹ kể chuyện đi học ngày xưa, cháu cứ mơ được mặc áo dài trắng…

EM MƠ TÀ ÁO TRẮNG

Mẹ kể ngày xưa đi học
Khắp đường áo trắng tung bay
Mùa đông sương mù giăng lối
Phất phơ áo trắng chập chờn.

Hàng cây mờ mờ trước mặt
Nghe như trong truyện thần tiên
Mẹ là một cô tiên nhỏ
Mãi vui lạc xuống dương trần.

Áo trắng con ơi đẹp lắm
Thướt tha quyện với sương mù
Nên giờ còn mơ áo trắng
Thướt tha như mẹ ngày xưa…

Ngoc Du Pham

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button