Thơ
Xa vắng

Gió hiu hiu khẽ lay cành phượng.
Khoảnh khắc mơ màng vọng tiếng xưa.
Thanh thanh dáng ngọc in thềm cũ.
Cánh phượng vô tình chạm giấc mơ.
Đếm ngược thời gian về lối mộng.
Đường xưa nay rủ bóng rêu phong.
Bâng khuâng cánh nhạn chiều bay mỏi.
Khản tiếng bi ai gọi bạn lòng.
Ai biết tình ta mãi đợi chờ.
Một người phiêu bạt giữa trời mơ.
Tìm trong hư ảo tình mê muội.
Tỉnh giấc mơ hoa mắt dại khờ.
Ngậm ngùi đêm vắng chăn đơn lẻ.
Nức nở canh tàn dạ ngẩn ngơ.
Gởi theo cánh nhạn ngoài miên viển.
Trách người xưa sao quá hửng hờ.
Bút Chì D9 – Ngàn Phương



