Thơ

Em muốn

Tố Mai

Em không muốn là biển
Thăm thẳm và mênh mông
Chỉ muốn là dòng sông
Êm đềm và dịu mát

Em muốn là bờ cát
Mơn man sóng vỗ về
Chẳng muốn là bờ đê
Căng mình trong mưa lũ

Anh đừng là bão tố
Đừng làm bờ em đau
Hãy cứ là cơn gió
Thổi muộn phiền quanh em

Anh đừng là bóng đêm
Tối tăm và lạnh lẽo
Hãy mãi là ánh sáng
Sưởi ấm trái tim yêu

Em muốn là cánh diều
Cùng anh bay khắp chốn
Dẫu trời cao biển rộng
Bên nhau mãi không rời./.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button