Em qua lối nhỏ hôm ấy

Nơi em qua lối nhỏ hôm ấy
Ngang cõi hoàng hôn tôi thuở nào
Gót hồng dẫm hạt sương huyền ảo
Bâng khuâng động vàng thiên cổ xưa
Tôi ngồi chạm vết thu mờ nhạt
Áo người mây trắng bay dài sâu
Câu tình thơ cũ chưa dám hẹn
Chao nghiêng xuống phiến rêu ai sầu
Trăng rơi bên cửa rèm khuya gió
Lấp lánh dáng ai khuất ngàn dâu
Người đi gởi lại đêm trống vắng
Thức hoài giữa cuộc phong ba đầu
Thềm quen lấm chấm hoa rụng hỡi
Lối mòn ngơ ngác đợi hương xưa
Dẫu người khuất bóng ngàn vạn dặm
Nghe gót hài ngân vách đá thưa
Đêm nay nghe nhịp tim kêu khẽ
Một bóng sương khói đìu hiu trôi
Quấn quýt giữa hồn cô tịch quá
Nhớ người mây nước bến phương trời
Nếu một mai này em quay lại
Lối xưa sỏi đá lạnh xôn xao
Cũng xin mời lại làn hương cũ
Bay về ghé giữa mưa thuở nào
Nơi em qua lối nhỏ ngày xưa
Nơi tôi hóa đá đứng đợi chờ
Hoàng hôn gục đầu ôm tạ lỗi
Gọi tên người thực giữa cõi mơ
Chuông chùa buông hạt sương rơi nhẹ
Lối nhỏ nằm im giữa muôn đời
Hoàng hôn nay đã thành thiên cổ
Áo trắng em về áo trắng ơi ..
Miên Hanh; 11.7.2026.



