Thơ

Xin gió đừng thổi nữa ..

Gió ơi gió đừng nữa
Ta sợ lạnh vạn niên
Đêm nghe mưa tự sát
Giọt lòng giọt cô miên

Mưa gõ ôi nhịp gõ
Khua động vực nhớ xưa
Hằn lên da thịt hỡi
Mùa qua người cũng qua

Dốc nằm phơi xương xám
Đường cong ngủ nửa vời
Ta đi – về, lặng lẽ
Chân gầy chân rong chơi

Lối về ôi lối về
Mệt mỏi khâu vào da
Nỗi buồn buồn sóng cuộn
Xô lệch giấc mơ qua

Tay chạm chạm không buốt
Sờ soạng chỉ hư vô
Nến khuya vừa tắt lịm
Mồ riêng khép nấm mồ

Nếu ngày xưa đừng thế
Hỡi ước hẹn hoang đường
Trái tim già khâu vá
Để thương càng tự thương

Xin gió đừng nhắc nữa
Số đời ta cố quên
Gió lỡ tay thổi ngược
Lòng gầy thêm xót phiền

Thôi gió đừng thổi nữa
Ta lạnh lạnh nghìn xưa
Thu nghiêng sầu qua ngõ
Đời mưa hay lệ mưa ..

Miên Hanh; 15.7.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button