Thơ

Giã từ Huế

Phạm Đình Chuân (Trầm Mặc Siêu)

Giã từ Huế. Nghìn lần anh cúi mặt
Hoa Phượng buồn khờ dại gọi tên anh
Lung linh lửa thắp sáng bầu trời xanh
Nhoà nước mắt… bóng hình in tâm trí.

Giã từ Huế. Giã từ mối tình si
Chân lặng thầm Trường Tiền anh đếm bước
Lòng nghĩ suy về những gì mất được
Vàng ánh trăng… buồn bã dõi trông theo!

Giã từ Huế. Anh tựa lưng chừng đèo
Thuận An buồn chênh chao đôi mắt biển
Một lần đi. Tim nghìn lần đưa tiễn!
Mắt ai buồn… rười rượi Hải Vân Quan?

Giã từ Huế. Biền biệt bóng chiều hoang
Ánh trăng côi chênh vênh đầu ngọn trúc
Vườn nhà ai mướt hàng cau xanh lục
Vỹ Dạ xưa… người ấy còn ngóng chờ?

Giã từ Huế. Nghìn lần anh bơ vơ
Tắm Bến Me gột sạch bụi hồng trần
Kẻ lang bạt… nay đã dừng bước chân:
Quỳ trước Huế
cúi đầu
xin lỗi Huế!
Dòng Hương Giang… giã từ bến sông quê
Mắt Huế buồn
rưng rức
mãi Huế ơi!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button