Tôi về thắp ngọn đèn dầu soi tỏ:
Lối em đi giữa Tử Cấm Thành xưa
Trăng gầy vít nhành hoa sứ đong đưa
Người ra đi. Sao hồn còn ở lại?
Chợt như trong lòng mình nghe tê dại
Những hồn ma còn vất vưởng trong cung
Những thây ma, những trận chiến khốn cùng
Người đã mất… linh hồn không siêu thoát!
Cánh tay khẳng khiu, cái đầu nứt toác
Chĩa thẳng lên trời muốn hỏi tại sao?
Còn ai làm chứng trận chiến năm nào?
Hay phảng phất du dương Hồn Tử Sĩ?
Muôn hồn ma sờ soạng dẫn nhau đi
Hỏi lẫn nhau: “Vì sao chưa siêu thoát?
Sao con người chém giết nhau hàng loạt?
Để linh hồn còn vất vưởng lang thang!”
Để người sống lại phải chít khăn tang
Những hồn ma ôm ấp đống xương khô
Những người chết chẳng chôn được nấm mồ
Đêm về phải tụ tập Âm Hồn Miếu!
Chợt lạnh người văng vẳng lời ai điếu
Cho linh hồn được siêu thoát nơi mô?
Âm dương cách trở đôi điều thổ lộ:
Mong ai kia… còn có chỗ nương về!
Tiếng chuông chiều
nghe khe khẽ cơn mê
Chuông nguyện hồn
hay cho người đang sống?
Tưởng niệm 141 năm ngày thất thủ Kinh đô Huế: 23/05/Ất Dậu ( 05/07/1885)



