Giấc mơ đại ngàn

Đã có bao giờ ta mơ về..
một nơi thanh tịnh
Không ồn ào.. không hàng quán..chẳng bán buôn
Ở một nơi..
mà gió cũng chẳng buồn
Mây lang thang..
cứ vô phương mà trải thảm…!
Ở nơi đó..
tình yêu thì vô hạn..
Không hợp đồng.. không cần giấy kết hôn..
Cứ chiều chiều nghe tiếng đàn ChaPi cất lên
Nụ cười em ..núi cũng nghiêng và chao đảo…!
Ở nơi đó..
đàn dê trắng đi dạo..
Nếp nhà sàn khói tỏa vấn vương..
Ở nơi đó..
có những con đường ..
Loài hoa dại toả hương thơm ngái…!
Những cây đàn chỉ bằng tre ..nứa dại..
Vẫn rung lên âm điệu ngút ngàn..
Ở nơi đó với tình yêu chứa chan..
Những đứa trẻ ra đời chân đất…!
Một giấc mơ mà sao quá chân thật..
Không bon chen.. cứ lẳng lặng giữa đời
Một khu vườn ta bỏ sức dạo chơi..
Những đàn gà..quanh đồi gió hú…!
Những âm thanh đêm về như ru ngủ
Vợ gối tay chồng thủ thỉ nghe thơ…
Chẳng điều hòa mà gió mát như mơ..
Cứ lặng lẽ vào thiên đường tình ái…!
Rời phồn hoa .. mơ về nơi hoang hoải..
Cỏ cây kia xoa dịu nỗi nhọc nhằn
Ta trở về..
với gió núi..mây..trăng…
Giữa đại ngàn với tình yêu vĩnh cửu…!
Phạm Thùy Dương



