Hảo giai nhân

Ai có ngờ đâu một chữ ngờ
Bùng nhùng, rối rắm cả nùi tơ
Có khi nát vụn thành muôn mảnh
Thuyền bỗng đứt neo rẽ bến bờ.
Ta lạc trời mê mịt lối về
Con đường trơn ướt bước lê thê
Hai tay dang rộng…trời ơi, trắng !
Lạnh toát tương lai rợn bốn bề !
Trong cõi muôn trùng vạn cách xa
Biết đâu duyên phận thề trăng hoa
Em như tiên nữ trên trời xuống
Áo mỏng phong phanh nét ngọc ngà.
Có phải an bày tự kiếp xưa
Uyên ương sóng cánh đến bây giờ ?
Song song một mái chèo khua nước
Êm ái dòng sông xuôi bến mơ !
Ta đã biết rồi gió với mây
Thiên thu vá víu kiếp đời này
Em ơi ! Tình ái là men rượu
Trót đã yêu rồi, yêu đắm say !
Vạn lối chông gai nhọn hoá tà
Vầng trăng sáng láng khắp miền qua
Xa xa trong cõi mờ sương bụi
Rực rỡ chân trời, rực rỡ hoa..
Ước hẹn đời đem chắp vá đời
Sầu xưa vùi lấp chốn phai phôi
Những hương nhạt rữa, màu tàn úa
Cuốn hút vạn dòng con nước trôi.
Em đẹp ! tung hô khắp tháng ngày
Như vầng thơ đắc tuyệt cùng hay
Bao nhiêu rượu quý trăm năm tuổi
Thấm hết vào em vị ngất ngây !
Lý Bạch ôm trăng chết đã nhầm
Trên đời còn có hảo giai nhân !
Yêu em – Ta quyết làm thi sĩ
Múa bút nhân gian…thử một lần !
Nguyễn Xuân Tịnh



