Thơ

Giấc tình tự bên ai

Ta giật mình tỉnh giấc
Giữa lòng đêm cô liêu
Nghe hồn ai hiển hiện
Ôi dáng hình mỹ miều

Em từ ngàn năm trước
Hay tự nấm mộ sầu
Gót ngà không tiếng động
Ghé tìm ta đêm thâu

Suối tóc huyền hương lạnh
Phủ mờ cả trần gian
Làn môi thoảng hơi khói
Nửa thực nửa mơ màng

Ta chưa từng hẹn ước
Lòng sao đau nhói lòng
Cánh hoa bờ cát bụi
Đợi chờ cõi hư không

Ánh nhìn ôi vực thẳm
Vừa buốt lại vừa sâu
Kiếp nào chưa trả hết
Một lời thề nợ nhau

Ta ôm ghì dư ảnh
Ôm gót ngọc rã rời
Hồn ta trôi chầm chậm
Vào cõi chết lả lơi

Em ơi dẫu ma quỷ
Hay em tiên đọa đày
Ta dâng ngọn lửa cuối
Xin đốt tàn đêm say

Em hay sương chớm rụng
Hương tóc nhạt nhòa bay
Quanh em ngàn bóng tối
Để lại sầu dâng đầy

Em ơi hồn ta lạnh
Hỡi cổ mộ rêu phong
Chờ em miền mộng ảo
Chờ duyên nợ tơ hồng ..

Miên Hanh; 18.7.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button