Thơ

Vẫn chưa qua vách sầu

Hỡi bao lần ta đã làm phu chữ
Gánh thời gian đổ xuống giữa vực sâu
Những thăng trầm kết thành vách đứng
Ngước mắt nhìn: ô hay chưa qua sầu

Tháng năm rụng rụng từng hồi mảnh vỡ
Cứa vào đêm cứa một vết thương dài
Những hò hẹn chưa kịp thành hơi thở
Đã nghẹn ngào hóa thạch bến phôi phai

Nghe bóng tối đang liếm dần chân tóc
Buồn rợn ơi sao thấm tận tủy xương
Nhịp tim đập hay hồn ta đang khóc
Lệ sầu gầy lang thang khắp đại dương

Ta đứng giữa cõi nhân gian trần trụi
Hay kẻ lưu đày bên lề cuộc chơi
Vạn nẻo đường tìm một câu kinh cuội
Tình đi rồi đất lạnh cũng mồ côi

Lời yêu cũ một vầng trăng ảo tưởng
Nét bâng khuâng lừa mị phiến môi cong
Người quay mặt bỏ rơi mùa đông lạnh
Phiến sầu ta ôi nhọn hoắt giữa lòng

Hỡi muốn quên lại cào sâu vết xước
Ôi muốn nhớ thì hồn phách lao đao
Ta một mình ta khâu từng chứng tích
Vá cuộc tình rách nát tự thuở nào

Vách sầu cao hay lòng ta lại thấp
Hay mắt mù từ thuở chạm môi em
Càng vẫy vùng càng chìm trong bão tố
Càng cuồng si càng khóa chặt u mê

Thôi người nhé ta trả im lặng nhé
Cho nghìn năm rêu phủ vết chân người
Nỗi buồn kia tưởng chừng đã trôi mãi
Lại quay về gặm nhấm tuổi đôi mươi

Lặng im mãi rồi đời ôi vẫn thế
Ngẩng đầu lên hỡi vách dựng ngang đầu
Ta viên đá cuội gầy bên thế kỷ
Trăm năm ròng vẫn chưa qua vách sầu ..

Miên Hanh; 20.7.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button