Giữ em giữa những ngày giông

Thứ ba
Ngày gia đình và cuộc sống
Tình yêu cao nhất sâu nhất là tình thương
Không chỉ yêu lúc còn trẻ mà là yêu lúc đã hoàng hôn
Không chỉ yêu lúc còn khoẻ mà yêu cả lúc bệnh tật hiểm nghèo. Đó mới là tình yêu thuỷ chung trọn vẹn nhất, tình người nhất
GIỮ EM GIỮA NHỮNG NGÀY GIÔNG
Đừng xin lỗi vì em đang đau, em nhé,
Cơn bão nào cũng chọn một mái nhà để đi qua.
Nếu nỗi đau tìm đến cửa,
Thì anh sẽ là người mở cửa trước em mà
Anh ngồi lặng nghe thời gian nhỏ giọt,
Chiếc kim truyền như đếm giọt nước mắt ta
Mỗi giọt thuốc đi vào em chậm chạp,
Là tim anh đang đau đớn nhạt nhoà
Có những đêm bệnh viện dài hơn thế kỷ,
Đèn vàng không ngủ
Đôi mắt anh cũng thức trắng đêm
Anh sợ nhất không phải bình minh đến muộn,
Mà sợ bàn tay em chợt lạnh giữa tay mình.
Anh đã hiểu tình yêu
Không ở những lời từng làm hoa nở,
Trong khoảnh khắc này
Anh muốn âm thầm gánh hộ nỗi đau em…
Nếu có thể đổi,
Anh xin đổi những nhịp tim khỏe mạnh của mình
Lấy một buổi chiều em bước ra ngoài nắng,
Mỉm cười gọi tên anh như thuở còn xanh !
Cuộc đời vốn mong manh hơn chiếc lá,
Con người chỉ mạnh mẽ vì còn có một bàn tay để nắm.
Anh nắm tay em,
Không phải để giữ em ở lại với riêng anh,
Mà để giữ niềm tin ở lại với cuộc đời.
Mai này, nếu tóc anh bạc trắng,
Xin đừng hỏi thời gian đã đi qua bao lâu.
Bởi mỗi sợi bạc
Là một đêm anh lặng lẽ
Đứng chắn giữa em và giông bão cuộc đời
Ngày mai trời lại sáng em ơi
SG 28/7/2026
Bài thơ quý tặng những người đàn ông yêu thương tận tuỵ trên giường bệnh của vợ trong lúc ốm đau
Xin ngưỡng mộ và tôn trọng
Huong Mrs-Le



