Thơ

Hạ đỏ tiếng buồn

Chẳng có sông đâu để trở về
Biển mặn đằm gọi mãi cơn mê
Khi đã hiểu tình yêu là khói
Đã không còn chốn nhớ sẻ chia

Mấy mươi năm ký ức trở thành
Trắng tinh như trang vở ngày xanh
Bao hình bóng đi qua rồi nhỉ
Vô tình làm viên tẩy xóa nhanh!

Ta lãng mạn cứ thích đa mang
Nâng niu ký ức, cất kỹ càng
Đáy mắt mười ba trong veo lắm
Khểnh xưa ơi, lấp lánh đôi hàng…

Trăm ngàn vạn nhớ đổi một quên
Vô vọng thơ, nóng hổi muộn phiền
Ai nói hạ về không rạng rỡ
Khi nỗi buồn đỏ rực triền miên…!

TƯƠNG GIANG

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button