Hạ thương
Mùa hạ trong tâm tưởng người đi bao giờ cũng nhuộm một màu đỏ rực của phượng vĩ và tiếng ve ngân dài như tiếng lòng nức nở. Thế nhưng, có một mùa hạ không chỉ có nắng cháy, mà còn có những khoảng lặng chênh vênh của nỗi niềm hoài cổ, nơi mà ký ức và thực tại đan xen vào nhau trong một chữ “Thương” sâu nặng.
Hãy để những vần thơ sau đây dẫn lối bạn trở về miền ký ức ấy:
Nắng tàn rụng xuống chân đê
Hạ thương nhuộm tím nẻo về bâng khuâng
Mời bạn cùng lắng lòng mình, chậm rãi bước qua từng khổ thơ để chạm vào những thanh âm trong trẻo của hoa sen, những nhịp gõ thời gian xoay vần, và cả những nỗi niềm riêng tư gửi gắm vào cơn mưa hạ sụt sùi…
HẠ THƯƠNG
Vàng rơi sợi nắng bên thềm
Tiếng ve nức nở gợi niềm riêng tư
Ngập ngừng một cánh sen dư
Gió lay mặt sóng thực hư nẻo về.
Lòng ai trĩu nặng lời thề
Lối xưa phượng đỏ mải mê ráng chiều
Tiếng cầm vọng khúc cô liêu
Bâng khuâng kỷ niệm liêu xiêu bóng gầy.
Trời cao tản mạn làn mây
Dòng sông chở những vơi đầy ưu tư
Hồn theo lá thắm truyền thư
Gửi người vạn dặm tạ từ cố nhân.
Thời gian gõ nhịp xoay vần
Mùa đi để lại bâng khuân ngõ hồn
Hoàng hôn rụng xuống đầu thôn
Rượu cay một chén dập dồn nỗi đau.
Tình xưa đã nhạt phai màu
Cánh chim di trú biết đâu bến bờ
Trăng khuya dệt mộng nên thơ
Đêm nằm nghe tiếng gió lùa hắt hiu.
Sầu dâng kín cả hương chiều
Vấn vương vạt áo mỹ miều dáng xưa
Ngoài hiên lác đác hạt mưa
Sụt sùi ký ức thuở vừa mới yêu.
Thầm mong nắng sớm thêm nhiều
Xua tan giá lạnh tiêu điều thế nhân
Hạ sang dẫu có bần thần
Thương lời hẹn ước mấy lần biệt ly.
Tiến Tôn – Thất



