Thơ

Hoang tàn

Phạm Đình Chuân( Trầm Mặc Siêu)

Một hôm thức dậy bóng ta ngồi khóc!
Ngỡ mặt trời lờ lững giữa đêm thâu
Lòng hoang hoải cô phòng nhỏ u sầu
Chênh chao lắm… mùa thu vàng lá đổ.

Căn gác lưu đày. Con tim héo khô
Đôi môi ấy… nay nghìn lần cách biệt
Đã vắng xa rồi một làn mắt biếc
Gió âm u… thời xa vắng vọng về.

Qua đêm tối… ngày bỗng dài lê thê
Ngày rất thật kéo đêm dài vô tận
Nhật nguyệt hai vai. Nhoài mệt tâm thân
Chân lê bước… lữ hành trong sa mạc.

Với tình yêu… ta là người chết khát!
Nhớ làn môi cay đắng thuở tình đầu
Ngửa mặt nhìn trời. Huyệt mộ khoét sâu
Ánh trăng suông… như phơi bày nhục thể!

Đêm từng đêm… nhẩm lá thư trần thế
Ngày qua ngày… thân xác cũng hư hao
Ngục tù đánh mất. Con tim lao đao
Người mãi đi như những dòng sông nhỏ!

Rồi một mai… ta trở về cây cỏ
Môi xiết rên mấp máy những câu chào!
Lời khẩn cầu làm bạn với trăng sao
Tim xuyến xao… đập nghìn lần tan vỡ!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button