Thơ

Ôi thương hai tiếng đồng bào

Nước quật vào mái yếu
Tiếng lạc giữa mưa dày
Bé ôm cổ mẹ khóc
Cha lội giữa dòng xoay

“Có ai không… cứu với!”
Chỉ vọng bóng mình thôi
Lòng người như muối xát
Ôi phận kiếp nổi trôi!

Dân quăng dây cứu nạn
Thúng mỏng chở ba người
Một tay dìu kẻ ngã
Một tay chống bão gào!

Đồng bào ôm đồng bào
Giữa dòng cuốn nghiệt oan
Cảnh nhìn mà xót lắm
Ôi thế thái nhân gian!

Đau vì dân khốn khổ
Bởi xả lũ của quan
Đau vì dân trả giá
Bởi cơn giận đại ngàn.

Sinh ra cùng một bọc
Kẻ tham, kẻ ngậm đau
Đồng bào gọi đồng bào
Nghe đắng nghẹn vào sâu.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button