Thơ
Hồi chuông ngân

Ngày xuân em đến chùa
Áo bay màu khói mỏng
Một nụ mai rất mộng
Rơi xuống bậc tam quan
Anh đứng ngoài hiên vắng
nghe chiều nghiêng tiếng chuông
Mười năm anh trở lại
rêu đã kín lối mòn
Chỉ còn hương cỏ dại
Xanh một miền cô đơn
Anh gọi tên rất lớn
Mây trắng cũng im lời
Em trên vùng đất mới
Một phương trời không tên
Chùa xưa anh vẫn đến
Đếm lá rụng qua thềm
Chuông chiều ngân từng tiếng
Vang dội khoảng trời sầu
Như tình xưa còn đọng
Trong giọt nắng hanh đầu
Nếu đời là mộng cả
Xin mộng đừng phai mau
Để một lần gặp lại
Dưới bóng cổ am nào
Biết đâu em còn nhớ
Một chiều gió sang sông
Một người quen năm cũ
Đứng lặng nhìn qua sông
August 08, 2026
TTS (Tô công Đáng) 🦩✒️



