Hỡi phút lòng giấu lại

Hỡi phút lòng giấu lại
Phút dỗi hờn miên man
Dưới chuông chiều tháp cổ
Lơ lửng giữa hoang tàn
Một tiếng rơi rất khẽ
Vỡ lặng giữa hư không
Nghe như trong đáy gió
Chuông ngân tận cõi lòng
Bóng tháp ôm bậc đá
Mây trắng ngủ đầu non
Thời gian thôi gõ cửa
Lá rụng kín vô ngôn
Em nửa hư nửa thực
Lặng thinh giữa lưng trời
Như trăng chìm đáy nước
Ý ngôn chẳng thành lời
Tôi đứng bên thềm vắng
Thấy mình hóa phù vân
Xác thân như chiếc lá
Trôi giữa cõi xa gần
Lặng rơi thành phiến lệ
Phong kín cõi hồn côi
Ngỡ đâu là giọt mộng
Ngờ đâu bóng mây trôi
Ôi rêu nâu bậc cũ
Khói chuông lẫn bóng chiều
Người xưa ơi đâu nữa
Sóng lòng vắng quạnh hiu
Hỡi phút lòng giấu lại
Xin hãy về hồng trần
Trong hồi chuông cuối nẻo
Hồi chuông đoạn duyên ngân ..
Miên Hanh; 09.3.2026.
Lời ban biên tập:
Mến gửi anh Miên Hanh
Bài thơ của TG. Miên Hanh cho mình cảm giác của một không gian rất tĩnh. Từ “phút lòng giấu lại”, bài thơ mở ra khung cảnh tháp cổ và chuông chiều, nơi những dỗi hờn rất người dường như được đặt xuống giữa rêu phong và thời gian. Tiếng chuông không vang lên ồn ào mà rơi rất khẽ, như chạm vào khoảng lặng sâu trong tâm thức.
Cảnh và tình quyện vào nhau: bậc đá rêu nâu, mây ngủ đầu non, bóng tháp ôm chiều. Trong không gian ấy, hình bóng “em” hiện ra nửa hư nửa thực, mong manh như trăng chìm đáy nước, để lại một cảm giác vừa gần vừa xa.
Đến khi cái tôi đứng bên thềm vắng và thấy mình hóa phù vân, bài thơ như khẽ nghiêng sang một chiều suy niệm. Mọi dỗi hờn, mọi nhớ thương dường như đã tan vào cảm thức vô thường rất nhẹ.
Vì thế, hồi chuông cuối bài không chỉ khép lại một đoạn duyên, mà giống như một tiếng ngân trong nội tâm. Sau tất cả, điều còn lại chỉ là một phút lòng đã lặng, khi con người đủ yên để nghe được tiếng chuông ngân trong chính mình.
Em thích từ “đáy gió” và xin phép anh được cảm tác theo 2 từ này anh nhé !
Lisa La



