Thơ

Hôm đi qua ngày mùa đông

Dũng Tôn Thọ Dương

Hôm đi qua ngày mùa đông
Bỗng dưng lòng tôi trĩu buồn
Con đường xưa nằm im lặng
Hồn tôi lãng đãng bâng khuâng

Hôm đi qua ngày mùa đông
Những đám cỏ dại ngã vàng
Khép nép bên một viên đá
Một bụi hoa nhỏ ngọc lan

Tôi dừng chân trước nhà em
căn nhà cánh cửa sơn xanh
Có hàng bông giấy trắng đỏ
Nằm nghe thời gian hiền lành

Tôi nghe thoang thoảng trong gió
Tiếng chuông nhà thờ nhẹ nhàng
Tiếng chuông nguyện hồn nức nở
Làm cho xao xuyến hư không

Có vài con bồ câu trắng
Vỗ cánh bay xuống cạnh đường
Những nhành cây gầy xanh thẳm
Hắt hiu mùi hương hoàng lan

Hôm đi qua ngày mùa đông
Chợt thấy tim mình bồn chồn
Nhớ lại một thời dĩ vãng
Với những kỷ niệm yêu thương

Em có còn giữ viên đá cảnh
Còn để nằm trên đầu giường ?
Có còn thành tâm cầu nguyện
Cho một linh hồn bỏ buông

Hôm đi qua ngày mùa đông
Nhìn trời cao mây trắng hồng
Chợt nhớ mùa Noel cũ
Xin Chúa rộng lòng bao dung

Hôm đi qua ngày mùa đông
Nhớ em xót xa trong lòng
Cầu xin Đức Mẹ gia hộ
Cho người em gái mến thương

Đà lạt, 06/12/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button