Một chiều nhìn lại

Thơ : Lê Văn Trước
Lời bình : Ngọc Cẩm
Có những dòng sông chảy qua cuộc đời
Có những dòng sông chảy qua phận người
Trăm năm rồi cũng như dòng sông trôi
Cảm ơn em, em đi qua đời tôi
Có một chiều tôi hỏi, người trả lời
Những chuyến tàu rời ga, rồi về bến
Trong dòng đời dừng chân bao ga tạm
Kiếp nhân sinh phiền não bao nỗi đau?
Bảy mươi năm sông đời vội qua mau
Lúc thác ghềnh, lúc khúc khuỷu, lặng lẽ
Đời qua vội, bâng khuâng gì lý lẽ
Bồng bềnh trôi chiếc lá trôi qua cầu
Mai hoặc mốt tình cờ lại gặp nhau
Tóc trắng quá tóc nhuộm màu mây trắng
Ta nhìn nhau, nhìn nhau trong tĩnh lặng
Ta phận người chiếc lá giữa dòng trôi
✍️ Lvt 07/12/2024
Lời bình của Ngọc Cẩm :
“Một Chiều Nhìn Lại” khép mở như một dòng độc thoại trầm tư của người đã đi gần trọn một vòng đời, ngoảnh đầu nhìn lại với sự điềm tĩnh và bao dung.
Hình ảnh dòng sông, chuyến tàu, chiếc lá trôi… được lặp đi lặp lại không để than thở, mà để chiêm nghiệm: đời người là hành trình đi – dừng – rồi lại đi, ít có bến nào ở mãi.
Bảy mươi năm hiện ra không ồn ào bi lụy, chỉ là những ghềnh thác đã qua, những khúc lặng đủ sâu để hiểu rằng mọi gặp gỡ đều đáng trân trọng, mọi chia xa đều nên biết ơn.
Cái nhìn ở cuối bài thơ thật đẹp: tóc đã trắng, lòng đã lặng, gặp lại nhau không níu kéo, không day dứt, chỉ nhận ra mình – và người – đều là chiếc lá nhỏ giữa dòng đời mênh mang.
Chính sự bình thản ấy làm nên dư vị sâu lắng, khiến bài thơ nhẹ mà nặng, buồn mà không bi lụy, như một tiếng thở dài hiền hậu của kiếp nhân sinh đã học xong bài học của trôi chảy và vô thường.



