Thơ

Hôn đầu hôn cuối

-Thơ : Lê Văn Trước
– Lời bình : Đặng Đức

Có dòng sông trôi qua nỗi nhớ
Có dòng sông ghi đậm dấu tích xưa
Có dòng sông mang tên người tình cũ
Đã hơn lần quán vắng ngồi trú mưa
Tháng Mười Hai hạt mưa mỏng lưa thưa
Dáng xưa về cong cong làn khói thuốc
Nụ hôn xưa người tình cũ một thời
Sáng nay về bàng bạc trong ký ức
Tôi gọi tên em dòng sông cũ
Dòng sông một thời bồng bềnh trôi
Trôi xa tít tắp cuối chân trời
Sông gờn gợn sóng một thời quá khứ
Dòng sông cũ tên người xưa cũ
Quá khứ buồn trĩu nặng đa đoan
Cảm ơn em một thời con gái
Đã trao tôi ngày ấy nồng nàn
Nụ hôn xưa lần đầu, lần cuối.

✍️ Lvt 14/12/2024
🍁🍁🍁🍁🍁

❤ Lời bình : thầy giáo Đặng Đức

Bài thơ “Hôn đầu, hôn cuối” của thi sĩ Lê Văn Trước tựa như một chuyến bay lặng lẽ, đưa ta trở về miền ký ức nơi dòng sông quá khứ bồng bềnh trôi. Từng câu chữ như những làn khói mỏng manh, phảng phất hương vị của những ngày tháng cũ, gợi lên trong lòng người đọc một nỗi nhớ miên man.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một dòng sông riêng trong lòng, một dòng sông gắn liền với những kỷ niệm về một thời thanh xuân đã xa. Dòng sông ấy chảy qua những cơn mưa lưa thưa của tháng Mười Hai, qua những khoảnh khắc trú mưa cùng một người đã từng làm trái tim mình xao xuyến. Nụ hôn đầu đời – ngọt ngào, nồng nàn, và cũng là nụ hôn cuối cùng – vẫn còn đọng lại trong miền ký ức, như một viên ngọc quý được cất giữ mãi mãi.

Thơ của Lê Văn Trước không chỉ kể lại câu chuyện của ông mà còn khơi gợi những xúc cảm sâu lắng trong lòng mỗi người. Chúng ta thấy được hình ảnh của chính mình qua những dòng sông xưa cũ, qua những tình yêu một thời đậm sâu nhưng đã trôi xa tít tắp. Sự đa đoan, nặng lòng với quá khứ, và cả lời cảm ơn chân thành dành cho một thời con gái, một người cũ – tất cả hòa quyện, làm nên một bài thơ vừa dịu dàng vừa day dứt.

Đọc “Hôn đầu, hôn cuối,” tôi cảm nhận được một sự thổn thức trong tâm hồn, một nỗi buồn đẹp đẽ khi nhìn về những điều đã qua. Thời gian có thể làm phai nhòa nhiều thứ, nhưng không thể xóa mờ những cảm xúc chân thật mà chúng ta từng trải qua. Và dù dòng sông ấy giờ đây chỉ còn là ký ức, ta vẫn biết ơn nó vì đã một lần chảy qua cuộc đời mình. P/S: Dẫu dòng sông Hương thơ mộng của Huế hay dòng sông Bình Thủy dịu dàng của Cần Thơ đã trôi xa vào miền ký ức, chúng vẫn mãi quay về trong tâm tưởng, mang theo bao hoài niệm một thời đậm sâu. Xin cảm ơn thi sĩ mà tôi trân quý vì bài thơ “Hôn đầu, hôn cuối” đầy xúc cảm và lay động lòng người!

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button