Thơ
Ru nhau tình muộn

Vàng chiều…Con nhện giăng tơ
Lý lơi một sợi buộc hờ lên nhau
Duyên xưa từ thuở kiếp nào
Tình sau lại trói vào nhau kiếp này…
Ạ ời…Cánh nhạn chơi vơi
Cung buồn gieo tiếng sầu rơi xuống người
Em từ ghé xuống đời tôi
Bão giông tình muộn rã rời qua đêm…
Lời yêu đẫm ướt môi mềm
Đêm hoang du giữa cõi miền liêu trai
Tìm nhau trên những dấu hài
Con tim người cũng lạc loài lối mơ…
Trao người nốt những mong chờ
Những thương nhớ, những dại khờ,chênh chao
Trao người nốt nửa đời sau
Tóc phai tình muộn…Trao nhau cuối đời…
✍️ Hoàng Uyển Văn
Dec.,21*2025



