Khi người con gái Iran nổi giận

Thơ: TTS (Tô Công Đáng)
Em châm lửa …
Đốt bức ảnh
Đại Giáo chủ Ali Khamenei
Rồi Em đốt điếu thuốc
Một cảm nhận đặt biệt
Từ con tim của anh
Gương mặt em sáng như hào quang
Bình tĩnh, khinh thường đến bất chấp
Tia lửa bốc cao ngăn cách hai người Thiên thần và ác quỷ
Thiên thần hiền hoà, ác quỷ già nua, với những vết nhăn nheo
Trông hung ác đến rợn người
Bóng của em sáng lên trong màng đêm
Những cơn gió thổi
Người Iran đang gục ngã
Máu đỏ, xác người, bóng tối của con hẻm
Nhưng em vẫn đứng ….
Bình tĩnh đến lạnh lùng
Anh viết bài thơ này
Khi nhìn thấy tấm hình Em đang đốt điếu thuốc
Anh có cảm tưởng Em là thần linh
Và điếu thuốc của em
Sẽ hóa thành ngọn đuốt
Đốt rụi tà quyền
Chẳng ai đốt cháy những vì sao lung linh trên trời
Nhưng điếu thuốc của Em
Sẽ đốt cháy cả một chế độ thần quyền
Còn rất nhiều điều không được kể
Trong bài thơ này
Như những đứa trẻ mặt lọ lem
Gọi Thượng đế trước khi gọi mẹ nó
Những ngày nắng đẹp sẽ đến
Từ những nốt nhạc phát ra từ các con hẻm xinh đẹp của thành phố
Khi ngôn từ giả dối đã rơi vào hư không
TTS (Tô Công Đáng)
January 14, 2026
WHEN THE IRANIAN GIRL IS ENRAGED
🦩
Dịch thơ: TTS (Tô Công Đáng)
You strike a flame…
Burn the photograph
Of the Supreme Leader, Ali Khamenei,
Then light a cigarette.
A singular sensation
Rises from my heart:
Your face glows like a halo,
Calm—contemptuous to the point of defiance.
The spark flares high, dividing two—
Angel and demon.
The angel gentle; the demon aged,
Wrinkled,
Fierce enough to chill the blood.
Your shadow brightens the veil of night.
The winds surge.
Iranians collapse—
Red blood, bodies, the darkness of narrow alleys.
Yet you still stand…
Calm to the edge of cold.
I write this poem
While looking at the image of you lighting that cigarette.
I feel you are divine,
And your cigarette
Will turn into a torch,
Burning down tyrannical power.
No one can set fire to the glittering stars in the sky,
But your cigarette
Will burn an entire theocratic regime.
There is still so much left untold
In this poem—
Like children with soot-smeared faces
Calling God
Before they call their mother.
Beautiful sunny days will come,
From melodies rising out of the city’s lovely alleys,
When deceitful words
Have fallen into nothingness.
TTS (Tô Công Đáng)
January 14, 2026
Lời ban biên tập:
Cám ơn tác giả Dang To đã đăng tải một thi phẩm rất đáng trân trọng.
Đây không phải là bài thơ để thương xót, càng không phải để lãng mạn hóa nỗi đau. Đây là một tuyên ngôn hình ảnh, nơi thơ đứng thẳng lưng trước quyền lực, không né tránh.
Hình ảnh người con gái Iran đốt bức ảnh và châm thuốc không phải là hành vi bốc đồng. Đó là một cử chỉ chính trị được cô đặc thành biểu tượng. Sự bình tĩnh của cô — “bình tĩnh đến lạnh lùng” — mới là điều đáng sợ với mọi chế độ thần quyền. Bạo lực luôn sợ sự khinh thường hơn là sự gào thét. Trong bài thơ này, tác giả nhìn ra rất rõ điều đó, và không ngần ngại đặt cô gái ở vị thế đối trọng trực diện với quyền lực tối thượng.
Thật đáng quý thay khi tác giả không né tránh sự tàn nhẫn của thực tại: máu, xác người, con hẻm tối, những đứa trẻ gọi Thượng đế trước khi gọi mẹ. Những câu thơ ấy không để gây sốc, mà để buộc người đọc phải đối diện với cái giá của thần quyền khi nó chiếm chỗ của nhân tính.
Điếu thuốc trong bài không phải là vật lãng mạn. Nó là ngọn đuốc của ý thức cá nhân, nhỏ bé nhưng đủ thiêu đốt một cấu trúc quyền lực đã mục ruỗng từ bên trong.
Tôi đọc bài thơ này với tâm thế không phải để xúc động, mà để nhận diện một lập trường.
Cám ơn Anh vì đã viết.
Lisa La



