Thơ

Viết chôn lòng chưa già

ĐÊM NI CHÔN NỖI NHỚ
LÒNG KHÉP CỬA TÌNH MƠ
SƯƠNG KHÓI RĂNG THẤU HIỂU
TỪNG VẾT CHÔN THẨN THỜ

==================

VẾT CHÔN LÒNG CHƯA GIÀ ..

Mấy đêm rồi cứ rứa
Nỗi nhớ chẳng nghe lời
Cứ thở dài trăn trở
Thao thức lặng im hơi

Ơi lòng như chưa cạn
Đến giọt cuối yêu thương
Dẫu chỉ là dĩ vãng
Dẫu dư vị chán chường

Nì có đêm rất mỏng
Gió chạm cũng hư hao
Kỷ niệm như sương khói
Ướt đẫm cả chiêm bao

Đêm ni đêm lạ lắm
Chẳng thấy nhớ mô rồi
Nì có khi mô hỉ
Nỗi nhớ đã qua đời

Dẫu rứa anh khôn* thể
Chôn nhớ được tình ơi
Lệ ni xin nuốt ngược
Lệ chôn cuộc tình đời

Anh sẽ khôn đào huyệt
Khôn lấp đất như ai
Xin khôn thỉnh thầy cúng
Cũng khôn sắm quan tài

Anh chỉ xin chôn nhớ
Chôn nỗi niềm chua cay
Chôn từng mảnh từng mảnh
Vào phiến lòng đêm nay

Để mơi tê thức dậy
Đêm cũng sẽ trôi xa
Chỉ còn vết trống rỗng
Vết chôn lòng chưa già ..

Miên Hanh; 15.1.2026.
—————–
* Khôn = Không.

Lời ban biên tập:

Mến gửi tác giả Miên Hanh

Thơ anh viết là phải đọc rất chậm … bởi nó chạm sâu cảm xúc người đọc.

“Nỗi nhớ đã qua đời” — câu ấy chạm vào tôi … Không phải cái chết ồn ào, mà là một sự tắt dần, như hơi thở cuối cùng trong đêm mỏng. Từ khoảnh khắc ấy, việc chôn không còn là để quên, mà là để giữ lại phần người còn nguyên vẹn. Chôn nỗi nhớ, là cúi xuống rất sâu, rất chậm, đặt vào lòng đất những gì từng sống trong tim mình. Không vội lấp, không đạp đất cho chặt, chỉ phủ lên một lớp im lặng vừa đủ. Để mai này, khi gió đêm chạm vào chỗ trống ấy, ta biết mình đã từng yêu, từng đau, và đã đi qua mà không đánh mất lòng mình.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button