Thơ

Lại một lần nữa

Sống phải nợ,nợ để còn phải sống,
Không nợ nần,chết chẳng mấy ai hay
Con tằm đã rơi vào nong dâu úa,
Vẫn vương tơ dù tơ úa bao ngày…

Đi thì nhớ,ở đôi khi chán ngắt,
Ở càng buồn,đi nào mấy ai vui?
Đi và ở,hẳn cuộc đời chỉ vậy,
Nên loay hoay mãi một cõi đi về!

Về vội vã…Rồi ra đi vội vã,
Để buồn thương vương vấn những con đường
Khung cửa nhỏ từng đêm đèn thắp nhớ
Một bóng hình trên vách quá phong sương…

Đi và Ở,Sống và Yêu,và Nợ
Dan díu nhau,ràng rịt mãi muôn đời…
Đi và Ở,hẳn cuộc đời là thế,
Nên suốt đời ta lại ở rồi đi…

✍️ Hoàng Uyển Văn*
16.8.2007
(Ký ức mùa xuân*thơ tự in)
26 Dec.,2022

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button