Giới thiệu tác giả “Hoa Nguyen Văn” và thi phẩm “Hư cấu mãi đời nhau”

Bài thơ “Hư cấu mãi đời nhau”
Tôi đã đánh cắp trái tim em bé nhỏ
Giấu bao la vào mãi góc tim mình
Có giấc mơ nào em lạc lối ghé qua đây,
Để tôi kể..một hôm nào em chợt thức…
Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi
Em, hư cấu…Tôi, có bao giờ là thực?
Nên cứ hỏi mình sao vụng về quá đỗi
Cứ lang thang hoài trên lối nhớ đến bao giờ…
Rồi kẻ cắp cúi đầu bên thượng đế
Trái tim buồn,hắn phải trả cho em
Giấc mơ buồn…Hắn giấu cuộc du miên
Để sám hối suốt đời nơi địa ngục…
Em vẫn mãi là em,không có thực
Sao cứ vô tình,tôi đặt dấu hoang du
Sao cứ vụng về mãi hư cấu đời nhau
Giọt nắng bên chiều hư cấu hạt mưa mau…
– Tác giả Hoa Nguyen Van
| BÌNH THƠ |
Xin phép được chấp bút đồng hành cùng tác giả để tiếp nối câu chuyện tình giữa hư & thực như một giấc mơ không ngủ yên !
Nhà thơ Hàn Mặc Tử từng viết:
“Người đi một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”
Có lẽ, trong đời ai cũng từng mang trong tim một nỗi buồn như thế. Cái buồn của kẻ đứng bên bờ ký ức, vẫn nghe tim mình đập vì một điều đã không còn. Bài thơ “Hư cấu mãi đời nhau” chạm vào đúng nơi mềm yếu nhất của con người, khi những mối tình sinh ra để… không bao giờ chạm tới. “Hư cấu mãi đời nhau” nghe như một lời tự thú, một khúc sám hối buồn giữa hai nửa hư ảo và hiện thực.
Người viết thú nhận:
“Tôi đã đánh cắp trái tim em bé nhỏ
Giấu bao la vào mãi góc tim mình”
Cái “hư cấu” ở đây không chỉ là ảo tưởng, mà là một cách cứu rỗi trái tim — bởi đôi khi, chỉ trong hư cấu, con người mới đủ can đảm để yêu đến tận cùng.
Rồi khi bừng tỉnh, tác giả viết:
“Rồi kẻ cắp cúi đầu bên Thượng đế
Trái tim buồn, hắn phải trả cho em.”
Đó không còn là lời biện minh, mà là một sự sám hối nhẹ nhàng, rất đỗi hiền từ.
Giọng thơ trầm, không ồn ào, nhưng ẩn chứa nỗi sám hối rất “thực”. Hắn “cúi đầu bên Thượng đế” không vì tội lỗi, mà vì tình yêu đã khiến hắn trở nên nhỏ bé và thật thà đến vô cùng.
“Hư cấu mãi đời nhau” – nghe như tiếng thở dài khẽ rơi trong buổi hoàng hôn. Và ta chợt hiểu, có những cuộc tình chỉ đẹp khi không thật, có những giấc mơ phải tan đi mới để lại dư âm.
Xin mượn lời nhà thơ Xuân Diệu, rằng:
“Yêu, là chết ở trong lòng một ít…” để đúc kết lại nhịp cảm xúc này vì đôi khi, chính cái “chết” ấy lại khiến trái tim ta biết sống dịu dàng hơn.
Chân thành cám ơn tác giả đã góp một sắc màu rất nhẹ nhàng trên văn đàn hôm nay. Mến chúc tác giả luôn mạnh khỏe và an vui.
✍️ Lisa La
📸 sưu tầm



