Thơ

Lẽ sống trần gian

Hạnh phúc là tiếng cười
Khổ đau là tiếng khóc
Trần gian còn chơi vơi
Khóc cười hoà nước mắt

Ta đến với thế gian
Vui và buồn lẫn lộn
Thiên đàng và địa ngục
Mong manh tựa khói sương

Có khi là thiên đường
Từ một niềm vui nhỏ
Có khi thành địa ngục
Do một điều không ngờ

Đời không tròn, không vẹn
Nhưng chân thật vô cùng
Lưỡi dao đời sắc bén
Dễ làm ta tổn thương

Sống là phải đối diện
Với nghịch cảnh cuộc đời
Tùy cơ mà ứng biến
Đôi khi không giống ai

Cuộc sống đầy nguy hiểm
Chẳng biết đâu mà lường
Hãy giữ lòng lương thiện
Sẽ tránh được tai ương

Sống tùy duyên liệu định
Có vui phải có buồn
Có khoẻ rồi có bịnh
Đời là cuộc trầm luân

Thời tiết có mưa nắng
Cuộc sống không vẹn toàn
Đôi khi chỉ im lặng
Là thấy hết vô thường

Xĩnh Vạn Na, 24/03/2026

Lời ban biên tập:

… cười chưa hẳn là vui
Khóc chưa chắc đã buồn
Buồn vui khi đã lắng
Chỉ còn im lặng thôi

Nhân gian nhiều dâu bể
Được mất cũng như sương
Qua bao lần nghiêng ngửa
Mới thấu lẽ vô thường…

🙏🏻 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button