Thơ

Chiều mưa chi hỡi chiều mưa

Nì “lá thơ” Đồng Khánh
Vành nón nghiêng tóc thề
Guốc mộc về Văn Thánh
Hay Vĩ Dạ bên tê ..
================

CHIỀU MƯA CHI HỠI CHIỀU MƯA ..

Ai chừ, ai nhớ xưa khôn
Chiều mưa Đồng Khánh, phượng hồng mộng mơ
Nghiêng nghiêng cánh nón bài thơ
Gót son guốc mộc, bây chừ nơi nao

Răng xưa vụng dại câu chào
Tự chi ốt dột*, chừ xao xuyến lòng
Người mô Văn Thánh, Kim Luông
Mà tim Vĩ Dạ, bần thần bâng khuâng

Hương Giang gió lộng mấy tầng
Đò ngang Thừa Phủ, bước chân ngại ngần
Lá thơ trao vội đầu tuần
Cớ chi đợi mãi, cuối tuần vẫn chưa

Người chừ nhớ lắm người xưa
Ngóng trông chi nữa, bức thơ ngậm ngùi
Nì thương, nì cứ bồi hồi
Mô rồi cái thuở vui buồn đón đưa

Ngày ngày hai bận sớm trưa
Dẫu thêm bao dặm, lòng chưa nản lòng
“Ừ thì lì lợm được khôn
Ừ thì bày đặt lòng vòng đón đưa”

Vết chân gầy, lạc dưới mưa
Mà nghe thổn thức giao mùa gọi nhau
Trường Tiền cong vút nỗi sầu
Nì O Đồng Khánh, qua cầu hôm xưa

Chiều mưa chi hỡi chiều mưa
Chiều mưa chi rứa, lời chưa trả lời ..

Miên Hanh; 24.3.2026.
————-
* Ốt Dột: Xấu hổ hay Mắc cở.

Lời ban biên tập:

Tranh thơ cưng xỉu💜

… Quốc Học bên ni
Đồng Khánh bên tê
một con đường nhỏ
mà dài lê thê.

Chiều mưa không nói
nón cũ nghiêng che
guốc xưa không gõ
mà nghe não nề.

Lá thư chưa gửi,
mực đã nhòe đi,
tay còn chưa chạm,
đã thành biệt ly…

🍀 LL

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button