Thơ

Lối hoàng hôn đơn côi

Chiều chạm ngõ chiều mưa
Rơi nghiêng miền ký ức
Con dốc dài hun hút
Con dốc về rất xa

Lối quen giờ hoang vắng
Dấu chân cũng mờ dần
Ai đi qua mùa cũ
Ai bỏ lại mùa đông

Gió len qua phố hẹp
Heo may chạm bờ vai
Những lời chưa kịp nói
Lời giữa chiều mưa bay

Khép nhẹ từng khung cửa
Ta khép những nỗi niềm
Ngoài kia hàng cây đổ
Bóng xao xác im lìm

Hỡi con đường ngóng đợi
Đường mong đợi ai qua
Tháng năm ơi chậm lại
Chầm chậm nỗi phôi pha

Tàn đông tàn rất khẽ
Mà lạnh buốt canh thâu
Ánh đèn khuya mỏi mệt
Soi phiến hồn chờ nhau

Bóng ai nơi cuối ngõ
Nhạt nhòa trong sương mưa
Thời gian ơi có hiểu
Hiểu lòng còn hay chưa

Chiều vẫn chiều mưa rơi
Trên lối về vời vợi
Lối chờ ai chưa tới
Lối hoàng hôn đơn côi ..

Miên Hanh; 10.2.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button